1 CHÚA phán, “Hỡi Ít-ra-en,
2 Nếu các ngươi nói các ngươi sẽ hứa,
3 Đây là điều CHÚA phán cùng dân Giu-đa và Giê-ru-sa-lem:
4 Hỡi dân Giu-đa và dân Giê-ru-sa-lem,
5 Hãy loan tin nầy trong Giu-đa và công bố trong Giê-ru-sa-lem:
6 Hãy giương cờ báo hiệu về hướng Giê-ru-sa-lem!
7 Sư tử đã ra khỏi hang;
8 Cho nên hãy mặc vải sô,
9 CHÚA phán, “Khi việc đó xảy ra,
10 Rồi tôi nói, “Lạy Chúa là Thượng Đế, Ngài đã phỉnh dân Giu-đa và Giê-ru-sa-lem. Ngài bảo, ‘Các ngươi sẽ có hòa bình,’ nhưng bây giờ thì lưỡi gươm kề bên cổ chúng tôi!”
11 Lúc đó người ta sẽ loan tin nầy cho Giu-đa và Giê-ru-sa-lem:
12 Tôi cảm thấy một luồng gió nóng hơn thế nữa.
13 Kìa! Kẻ thù nổi lên như đám mây,
14 Hỡi dân cư Giê-ru-sa-lem,
15 Có tiếng vang ra từ xứ Đan
16 “Hãy báo cáo điều nầy cho các dân.
17 Quân thù đã bao vây Giê-ru-sa-lem
18 “Lối sống và hành vi các ngươi
19 Ôi, tôi đau đớn, đau quá chừng!
20 Thảm họa chồng lên thảm họa;
21 Tôi phải nhìn ngọn cờ chiến tranh trong bao lâu nữa?
22 CHÚA phán, “Dân ta quả ngu dại.
23 Tôi nhìn mặt đất thì thấy gì?
24 Tôi nhìn núi non thì thấy gì?
25 Tôi nhìn thì chẳng thấy bóng dáng người nào.
26 Tôi nhìn thì thấy đất xưa kia tốt tươi, phì nhiêu
27 CHÚA phán như sau:
28 Dân trên đất sẽ khóc lóc thảm thiết,
29 Khi nghe tiếng lính cỡi ngựa và lính bắn cung,
30 Hỡi Giu-đa là nước bị tiêu diệt, ngươi làm gì đó?
31 Ta nghe tiếng đàn bà sinh đẻ,