1 Gióp tiếp tục lên tiếng:
2 “Tôi mơ ước về những tháng ngày trước đây,
3 Ngọn đèn CHÚA chiếu trên đầu tôi,
4 Tôi mơ ước ngày tôi còn sung túc,
5 Lúc đó Đấng Toàn Năng vẫn còn ở với tôi,
6 Lối đi tôi còn dầm mỡ sữa,
7 Tôi đi đến cửa thành,
8 Khi các thanh niên thấy tôi liền tránh qua một bên,
9 Những kẻ tai mắt thôi nói,
10 Tiếng nói của các kẻ tai mắt ngưng bặt,
11 Ai nghe đến tôi đều nói tốt về tôi,
12 vì tôi cứu giúp kẻ nghèo đang kêu xin,
13 Người hấp hối chúc phước cho tôi,
14 Tôi mặc lấy nếp sống phải lẽ như áo quần;
15 Tôi là con mắt cho kẻ mù và chân cho kẻ què.
16 Tôi như cha của người túng quẫn,
17 Tôi bẻ gãy nanh kẻ ác,
18 Tôi thầm nghĩ, ‘Tôi sẽ sống nhiều ngày như cát,
19 Rễ của tôi ăn sâu xuống tới nước.
20 Vinh dự sẽ luôn luôn đến với tôi,
21 Người ta sẽ lắng nghe và im lặng chờ tôi cho ý kiến.
22 Sau khi tôi dứt lời, họ không còn gì để thêm.
23 Họ mong chờ tôi như chờ cơn mưa xuống
24 Tôi mỉm cười khi họ không tin,
25 Tôi chọn lối đi cho họ và là lãnh tụ của họ.