1 Thượng Đế thật nhân từ
2 Nhưng chân tôi gần vấp té;
3 Tôi ganh tức với kẻ tự phụ.
4 Chúng chẳng gặp đau khổ;
5 Chúng chẳng hề gặp khốn khó
6 Chúng mang tính tự kiêu như kiềng đeo cổ,
7 Mắt chúng sáng rỡ vì của cải,
8 Chúng chế diễu kẻ khác,
9 Chúng khoe khoang chuyện trời đất,
10 Đến nỗi dân của Thượng Đế cũng chạy theo chúng,
11 Chúng bảo, “Làm sao Trời biết được?
12 Dân nầy là dân độc ác,
13 Vậy thì tôi lo giữ lòng thanh sạch để làm gì?
14 Suốt ngày tôi chịu khổ sở;
15 Lạy Thượng Đế, nếu tôi bảo,
16 Tôi cố gắng hiểu thấu việc ấy,
17 mãi đến khi vào đền thờ của Thượng Đế,
18 Ngài đưa chúng vào chỗ hiểm nguy;
19 Trong chốc lát chúng bị tiêu diệt;
20 Giống như người tỉnh mộng liền quên hết chiêm bao.
21 Khi lòng tôi buồn bã và bực tức,
22 tôi không hiểu biết và ngu xuẩn.
23 Nhưng tôi ở cùng Chúa luôn luôn;
24 Ngài dùng lời để khuyên dạy tôi,
25 Trên trời, tôi không có ai ngoài Chúa;
26 Thân thể và tinh thần tôi suy yếu,
27 Những kẻ lìa xa Chúa sẽ chết;
28 Nhưng tôi sống gần Chúa, đó là điều tốt.