1 Ước gì đầu tôi là suối nước
2 Ước gì tôi có một nơi ở trong sa mạc,
3 “Chúng dùng lưỡi mình như cái cung,
4 “Ai nấy hãy trông chừng bạn hữu mình,
5 Ai nấy đều nói dối cùng bạn mình,
6 Hỡi Giê-rê-mi, ngươi sống giữa những lời dối gạt;
7 Nên CHÚA Toàn Năng phán như sau:
8 Lưỡi chúng bén nhọn như tên.
9 CHÚA hỏi, “Chẳng lẽ ta không trừng phạt
10 Tôi, Giê-rê-mi, sẽ khóc lóc thảm thiết cho các núi non
11 CHÚA phán,
12 Ai là người khôn ngoan
13 CHÚA đáp,
14 Ngược lại, chúng đã ương ngạnh,
15 Vì vậy mà CHÚA Toàn Năng, Thượng Đế của Ít-ra-en phán:
16 Ta sẽ phân tán chúng ra trong các dân tộc khác mà cả chúng lẫn tổ tiên chúng chưa hề biết.
17 CHÚA Toàn Năng phán như sau:
18 Bảo họ đến ngay
19 Người ta nghe tiếng kêu khóc thảm thiết
20 Bây giờ, hỡi các phụ nữ Giu-đa,
21 Cái chết đã trèo qua cửa sổ chúng ta,
22 Hãy bảo, “CHÚA phán như sau:
23 CHÚA phán như sau:
24 Nhưng ai muốn khoe thì hãy khoe rằng
25 CHÚA phán, “Đến lúc ta sẽ trừng phạt những kẻ chỉ có cắt dương bì trong thể xác thôi:
26 dân Ai-cập, Giu-đa, Ê-đôm, Am-môn, Mô-áp, và các dân du mục trong sa mạc cắt tóc ngắn. Vì đàn ông của các dân đó không cắt dương bì. Còn cả nhà Ít-ra-en cũng không hết lòng phục vụ ta.”