1 Bấy giờ Binh-đát người Su-ha lên tiếng:
2 “Anh sẽ lải nhải cho đến bao giờ?
3 Thượng Đế không vặn vẹo công lý;
4 Con cái anh đã phạm tội cùng Thượng Đế,
5 Nhưng anh hãy xin Ngài giúp đỡ
6 Nếu anh đạo đức và thanh liêm,
7 Khởi điểm của anh sẽ không đáng kể,
8 Hãy hỏi các cụ già;
9 vì chúng ta mới sinh ra hôm qua chưa hiểu biết gì.
10 Họ sẽ chỉ dạy cho anh,
11 Cây lác không thể mọc nơi không có đầm lầy,
12 Trong khi chúng đang lớn lên chưa bị cắt,
13 Kẻ quên Thượng Đế cũng đồng chung số phận;
14 Chúng đặt hi vọng vào chỗ yếu ớt;
15 Khi chúng tựa vào màng nhện thì nó đứt.
16 Chúng như cây nhuần nước trong ánh mặt trời,
17 Rễ chúng bao quanh một đống đá,
18 Nhưng khi bị bứng đi khỏi chỗ nó,
19 Niềm vui đã tan biến;
20 Chắc hẳn Thượng Đế không bao giờ từ bỏ người vô tội
21 Thượng Đế sẽ khiến miệng anh đầy tiếng cười
22 Các kẻ thù anh sẽ mang đầy nhơ nhuốc,