1 Rồi Ê-li-hu tiếp tục diễn thuyết:
2 “Hỡi các người khôn, hãy nghe tôi nói:
3 Lỗ tai thử lời nói,
4 Chúng ta hãy cùng quyết định xem điều gì phải,
5 Gióp bảo, ‘Tôi vô tội,
6 Thay vì được phân xử công bình, tôi bị gọi là kẻ nói dối.
7 Không ai giống như Gióp;
8 Anh ta chơi với bọn làm ác,
9 vì anh nói, ‘Làm Thượng Đế vui lòng có ích gì.’
10 Cho nên những ai thông hiểu hãy nghe tôi đây.
11 Thượng Đế báo trả cho mọi người theo điều họ làm,
12 Thật vậy, Thượng Đế không hề sai lầm;
13 Không ai cử Thượng Đế cai quản khắp đất,
14 Nếu Thượng Đế quyết định,
15 thì tất cả mọi người đều chết chung nhau,
16 Nếu các anh hiểu biết, hãy nghe đây;
17 Có quan cai trị nào mà ghét lẽ công bằng không?
18 Thượng Đế là Đấng nói với các vua, ‘Mấy anh là đồ vô dụng,’
19 Ngài không nể nang quan trưởng hay bất cứ ai,
20 Họ có thể qua đời trong nháy mắt, ngay giữa đêm.
21 Thượng Đế quan sát bước đi người;
22 Không có nơi tối tăm hay bóng tối nào
23 Ngài không cần định thời gian
24 Ngài không cần phải hạch hỏi khi người ta làm quấy,
25 Vì Thượng Đế biết điều họ làm,
26 Ngài trừng phạt họ về điều ác họ làm, để mọi người nhìn thấy,
27 Ngài làm như thế vì họ chống nghịch Ngài,
28 Tiếng kêu của người nghèo đến tai Thượng Đế;
29 Nhưng nếu Thượng Đế cứ im lặng thì ai làm gì được Ngài?
30 Ngài không cho kẻ ác cai trị
31 Nhưng nếu có ai thưa với Thượng Đế,
32 Xin hãy dạy tôi điều tôi không thấy.
33 Cho nên, Gióp ơi, chẳng lẽ Thượng Đế thưởng anh theo điều anh muốn
34 Người khôn ngoan nghe tôi nói,
35 ‘Gióp nói mà không biết điều mình nói có đúng không;
36 Ước gì Gióp được thử thách đến cùng,
37 Bây giờ Gióp thêm tội chống nghịch Thượng Đế.