1 Sau đó Xô-pha người Na-a-ma trả lời:
2 “Tư tưởng tôi bối rối khiến tôi phải lên tiếng,
3 Anh sỉ nhục tôi về những lời đáp của anh,
4 Từ lâu anh vốn biết rằng,
5 Hạnh phúc của kẻ ác ngắn ngủi,
6 Lòng kiêu căng của chúng dù cao ngất đến tận trời,
7 nhưng chúng sẽ biến mất đời đời,
8 Chúng sẽ bay đi như giấc mộng,
9 Ai đã từng thấy chúng sẽ không bao giờ còn thấy chúng nữa;
10 Con cái chúng phải trả lại cho kẻ nghèo,
11 Chúng có sức mạnh của tuổi trẻ trong xương cốt,
12 Điều ác có vị ngọt trong miệng,
13 Chúng không chịu nhả ra;
14 Nhưng đồ ăn của chúng sẽ hóa chua trong bụng chúng,
15 Chúng đã ăn nuốt giàu sang, nhưng sẽ phải mửa ra;
16 Chúng sẽ hút nọc độc của rắn,
17 Chúng sẽ không còn thấy suối lóng lánh,
18 Chúng phải trả lại những gì chúng làm ra mà không ăn được;
19 vì chúng quấy rối người nghèo, không để cho họ được chút gì.
20 Kẻ ác không bao giờ dứt lòng tham,
21 Nhưng chúng sẽ không còn gì để ăn;
22 Đang khi chúng sung túc thì tai ương đuổi kịp chúng,
23 Khi kẻ ác đang no bụng,
24 Kẻ ác có thể chạy trốn khỏi vũ khí bằng sắt,
25 Chúng sẽ rút mũi tên ra khỏi lưng mình,
26 sự tối tăm mù mịt là phần của chúng.
27 Trời sẽ cho phơi bày tội lỗi chúng,
28 Một trận lụt sẽ cuốn trôi nhà cửa chúng,
29 Đó là dự định của Thượng Đế dành cho kẻ ác;