1 “Chúng ta là con người do đàn bà sinh ra,
2 Lớn lên như hoa cỏ rồi khô héo tàn lụi.
3 Lạy CHÚA, Ngài có cần theo dõi tôi như thế nầy không?
4 Không ai tìm được cái sạch trong cái dơ bẩn bao giờ.
5 Đời sống chúng ta có hạn định.
6 Cho nên xin hãy để mặc chúng tôi,
7 Nếu loài cây bị chặt xuống,
8 Dù cho rễ nó già cỗi trong đất,
9 khi có nước nó liền mọc lên
10 Nhưng khi con người chết,
11 Nước biến mất khỏi hồ,
12 Cũng vậy, chúng ta nằm xuống rồi không ngồi dậy nữa;
13 Ước gì Ngài giấu tôi trong huyệt mả;
14 Khi con người chết, có sống lại được không?
15 CHÚA sẽ kêu và tôi sẽ trả lời;
16 Rồi Ngài sẽ đếm các bước chân tôi,
17 Những sai lầm tôi sẽ được niêm phong,
18 Núi bị trôi đi và sụp đổ,
19 Nước chảy làm đá mòn,
20 Ngài đánh bại con người, nó không còn nữa;
21 Con cái nó được vẻ vang, nhưng nó chẳng hay biết;
22 Nó chỉ cảm biết thân thể mình đau buốt,