1 Đây là tuyên ngôn cho Tia:
2 Hãy im lặng, hỡi các ngươi là kẻ sống trên đảo Tia;
3 Chúng ra khơi để mang thóc gạo về từ Ai-cập;
4 Hỡi Xi-đôn, hãy xấu hổ đi!
5 Ai-cập sẽ nghe tin tức về Tia,
6 Các thuyền bè ngươi nên trở về Tạt-si.
7 Hãy nhìn thành ngươi trước kia vui vẻ bao nhiêu!
8 Ai đã dự định phá hủy thành Tia?
9 Chính CHÚA Toàn Năng đã hoạch định điều nầy.
10 Hãy đi qua đất ngươi, hỡi dân Tạt-si,
11 CHÚA đã giơ tay ra trên biển
12 Ngài phán, “Xi-đôn ơi,
13 Hãy nhìn đất dân Ba-by-lôn kìa;
14 Hỡi các tàu buôn, hãy rầu rĩ đi,
15 Lúc đó người ta sẽ quên bẵng Tia trong bảy mươi năm, tức bằng một đời vua. Sau bảy mươi năm, Tia sẽ như cô gái điếm trong bài ca nầy:
16 “Hỡi cô gái điếm bị lãng quên kia ơi!
17 Sau bảy mươi năm, CHÚA sẽ xét lại trường hợp của Tia và định đoạt số phận nó. Việc kinh doanh của nó sẽ lại tái tục. Nó sẽ như gái điếm cho các dân trên đất.
18 Những doanh lợi của nó sẽ để dành cho CHÚA. Tia sẽ không cất giữ tiền mình kiếm được nhưng sẽ ban nó cho những ai phục vụ CHÚA để họ dư ăn dư mặc.