1 Rồi Mô-se và toàn dân Ít-ra-en hát bài ca sau đây cho CHÚA:
2 CHÚA ban cho tôi sức lực và khiến tôi ca hát;
3 CHÚA là chiến sĩ;
4 Ngài đã xô quân xa và binh sĩ của Ai-cập xuống biển sâu.
5 Nước sâu vùi lấp chúng,
6 Lạy CHÚA, tay phải Ngài mạnh mẽ lạ lùng.
7 Trong trận đại thắng,
8 Chỉ cần một luồng hơi thở của Ngài,
9 Kẻ thù chúng con khoe khoang bảo rằng,
10 Nhưng Ngài thổi bay chúng bằng hơi thở mình,
11 Lạy CHÚA, có thần nào giống Ngài không?
12 Ngài giơ tay phải ra,
13 Ngài giữ lời hứa yêu thương,
14 Các quốc gia khác nghe chuyện nầy liền hoảng sợ;
15 Các tộc trưởng của Ê-đôm sẽ kinh hoảng;
16 Sự kinh hãi và cuống cuồng sẽ rơi trên chúng.
17 Ngài sẽ dẫn dân Ngài và đặt họ trên núi của Ngài,
18 CHÚA là vua cho đến đời đời!”
19 Tất cả ngựa, tài xế quân xa, và quân xa của vua Ai-cập đều chạy vào biển, rồi CHÚA lấp chúng lại bằng nước biển. Nhưng dân Ít-ra-en đi qua biển như trên đất khô.
20 Bấy giờ Mi-ri-am, chị của A-rôn, một nữ tiên tri, cầm trống cơm trong tay. Các người đàn bà đi theo sau nàng, cầm trống cơm và nhảy múa.
21 Mi-ri-am lặp lại các lời ca sau đây:
22 Từ Hồng hải Mô-se dẫn dân chúng đi vào sa mạc Su-rơ. Họ đi ròng rã ba ngày trong sa mạc nhưng không tìm được nước.
23 Sau cùng họ đến Ma-ra, nơi có nước nhưng uống không được vì nước quá đắng. Vì thế mà nơi đó gọi là Ma-ra.
24 Dân chúng oán trách Mô-se. Họ hỏi, “Chúng ta lấy gì mà uống đây?”
25 Nên Mô-se kêu xin cùng CHÚA, Ngài liền chỉ cho ông một khúc cây. Khi Mô-se ném khúc cây xuống nước, nước liền hóa ngọt, có thể uống được.
26 Ngài bảo, “Ngươi phải vâng lời CHÚA là Thượng Đế ngươi và làm theo điều Ngài dặn bảo. Nếu ngươi vâng theo huấn lệnh và giữ các qui luật Ngài thì ta sẽ không gây cho ngươi những bệnh tật mà ta đã gây ra cho người Ai-cập. Ta là CHÚA, Đấng chữa lành ngươi.”
27 Rồi dân chúng đi đến Ê-lim, nơi có mười hai suối nước và bảy mươi cây chà là. Dân chúng dựng trại tại đó gần mé nước.