1 Sau đây là lời của Thầy, con trai Đa-vít, vua tại Giê-ru-sa-lem.
2 Thầy nói,
3 Người ta lao khổ trên đời nầy để làm gì?
4 Người ta sống, rồi chết,
5 Mặt trời mọc, mặt trời lặn,
6 Gió thổi về hướng Nam;
7 Mọi sông đều đổ vào biển,
8 Mọi việc ấy khiến người ta mỏi mệt,
9 Việc gì cũng diễn tiến giống y như lúc ban đầu.
10 Có người nói, “Kìa! Cái nầy mới,”
11 Người ta chẳng nhớ lại việc xảy ra đời xưa,
12 Ta là Thầy, đã là vua trên Ít-ra-en tại Giê-ru-sa-lem.
13 Ta quyết định dùng sự khôn ngoan mình để tìm hiểu mọi chuyện xảy ra trên đất. Nỗ lực ấy là một mối bận tâm mà Thượng Đế trao cho loài người.
14 Ta nhìn mọi sự việc trên đời và thấy việc nào cũng vô ích, giống như đuổi theo mây gió.
15 Việc gì cong quẹo,
16 Ta tự nhủ, “Ta đã trở nên khôn ngoan và hiện nay ta khôn hơn những người trị vì trước ta tại Giê-ru-sa-lem. Ta rõ sự khôn ngoan và hiểu biết là gì.”
17 Cho nên ta quyết chí đi tìm khôn ngoan và hiểu biết đồng thời tìm sự ngu xuẩn, nhưng ta thấy rốt cuộc chẳng khác nào chạy theo mây khói.
18 Càng khôn ngoan càng bực dọc nhiều;